[Death Note fanfic]Asylum – Chapter 2: Convergence.

“Gì vậy ?”

“Anh biết tôi vừa nói chuyện với ai không ?”

“Không. Làm sao biết được ?”

“L.”

“Oh. Hỏi về Kira của hắn ta, chắc vậy ?”
“Đúng.”

“Điều đó cũng đâu có nghiêm trọng tới mức như anh nói trên điện thoại vài phút trước. Không phải là anh sẽ lại gửi hắn mấy bản báo cáo mà tôi đã viết như thường lệ sao ?”

“L không muốn báo cáo. Hắn muốn gửi người tới đây để trực tiếp giám sát tình trạng của Yagami.”

“Ồ…khỉ thật.”

“Rõ ràng.”

“Và chúng ta sẽ bảo hắn gì đây ?”

“Ồ, tôi sẽ bảo hắn anh rõ là một tên khốn, Crowley.”

“…dù có đúng thế nào thì nó cũng chẳng liên quan. Tôi sẽ nói gì với hắn ta đây ? L sẽ gửi người của hắn trong ba ngày nữa.”

“Hmm…Ba ngày có lẽ đủ…mọi vết thương nhìn rõ sẽ có thể lành kịp. Chúng ta sẽ bôi vitamin E vào các vết sẹo ngay bây giờ. Và chúng ta sẽ ra lệnh dừng ngay mọi phương pháp chữa trị cho tới khi cuộc thăm thú của L kết thúc.”

“Được thôi. Ba ngày không động đến thằng bé.”

“Cậu ta không còn là một thằng bé nữa rồi. 23 tuổi rồi đó.”

“Anh chỉ quan tâm những điều linh tinh trong khi chúng ta đáng lẽ ra nên tập trung vào nhiệm vụ trước mắt. Và với tôi, Light Yagami sẽ luôn là thằng bé kinh khủng chúng ta đã phải đưa vào đây và tiêm thuốc để khiến cậu ta khỏi làm mình bị thương.”

“Nghe có vẻ căng thẳng.”

“Tôi cho là anh cũng cảm thấy thế thôi.”

“Chắc vậy. Và anh định sẽ nói gì đây ?”

“Oh, anh lo lắng chuyện đó sao ? Đó không phải là vấn đề. Tôi sẽ đưa hắn ta những bản báo cáo mà tôi đã viết. Và rồi tôi sẽ nói với hắn ta sự thật.”

“Sự thật ?”

“Một chút thôi. Ít nhất là về hành vi không hợp tác của Yagami.”

“Hm. Hắn ta sẽ không hài lòng khi nghe điều đó đâu.”

“Nhưng nó rõ ràng sẽ giải thích cho lí do tại sao chúng ta không gửi bất cứ bản báo cáo nào cho L trong hai năm qua.”

“Và hắn ta có thể sẽ muốn gặp Yagami. Có thể là trực tiếp trong buồng giam của cậu ta.”

“Điều đó trái luật cơ mà. Không người thăm. Lệnh của quan tòa.”

“Anh nghĩ điều đó sẽ cản L sao ? Nếu chúng ta không cho hắn cái hắn muốn, hắn sẽ cho Yagami chuyển sang nơi khác. Và tôi không muốn thành quả của chúng ta bị bỏ phí như vậy. Công trình nghiên cứu của chúng ta cuối cùng cũng trở nên thú vị hơn nhiều.”

“Đồng ý. Nếu L muốn gặp cậu ta, thôi được, chúng ta sẽ cho hắn vào. Hắn có thể thăm phòng của cậu ta và ngồi lại uống trà một chút.”

“Thật chứ ?”
“Chắc chắn rồi. Dù gì thì, Kira sẽ làm gì cơ chứ, nói chắc ?”

Tiếng cười dễ dãi cất lên. “Cũng có lý.”

——————————————————————————————————————–

Lần đầu tiên L nhìn thấy Raito Yagami trong viện tâm thần, và trái với quyết định trước đó của mình, L định quan sát Raito qua camera giám sát được cài đặt trong buồng giam trước, để có thể đánh giá khái quát được tình trạng tâm lí của cậu, và điều kiện sinh hoạt chung trong buồng. Nhưng chỉ sau vài giờ ngắn ngủi nói chuyện với bác sĩ Crowley – chủ nhân, người sáng lập ra Viện Crowley cho các tội phạm tâm thần, người có đường dây liên hệ riêng với anh, và đọc một vài ghi chú từ bản báo cáo những ngày đầu tiên Raito ở viện, L đã đơn giản là hoàn toàn phát ốm khi phải quan sát từ xa.

Tên thám tử đề nghị, một cách bất ngờ, được đưa tới phòng giam của Yagami, kể cả khi anh phải ngắt lời tên bác sĩ. L cho rằng anh cũng muốn làm điều đó: gã đó là một kẻ dối trá, và L không còn đủ kiên nhẫn để chơi trò chơi với những kẻ như vậy nữa.

Matthias Crowley, rõ ràng là có thể đoán trước, ngạc nhiên và hơi bị xúc phạm khi bị L thẳng thừng cắt lời trong khi đang giải thích về tình trạng của Raito vào năm thứ ba ở viện, cũng là năm khủng khiếp nhất, nhưng tất cả hắn có thể nói là, “Tôi tưởng Yagami không được có bất cứ ai tới thăm.” Giọng hắn phẳng lặng, không có chút thách thức nào trong đó; từ đây, L có thể kết luận là họ đã luôn tính sẽ cho anh vào buồng giam của Raito. Họ đã chuẩn bị cho điều đó. Tốt.

L thông báo với tên bác sĩ rằng, nếu Raito không tỏ ra khuất phục để có thể chấp nhận có người đến thăm, thì có thể là vì viện tâm thần đã không làm tốt việc của mình, và rằng L trong khả năng của mình sẽ cho Raito chuyển sang một viện tâm thần khác. Anh cũng nói rằng anh muốn các camera trong phòng tù nhân được tắt đi trong lúc đó.

Crowley đứng dậy và dẫn L xuống hành lang rợn người và điên rồ của viện tâm thần.

Khi bước đi sau lưng Crowley, L nghe thấy tiếng hú của một bệnh nhân vọng lại. Tên thám tử cầu Chúa rằng Raito sẽ không như thế này- rằng Raito mạnh mẽ hơn kẻ kia- và L thậm chí chẳng còn tin vào Chúa trời nữa.

Crowley im lặng suốt con đường đi xuống phòng giam của Raito, và khi L không còn quan sát các phòng giam, những khuôn mặt điên dại và khiêu khích qua các khung cửa sổ, anh quan sát tên bác sĩ.

Hắn là một gã đàn ông có bề ngoài ưa nhìn ở độ tuổi ba mươi của hắn. Không, L nhớ là mình đã xem hồ sơ: hắn ít nhất phải 45. Nhưng tên bác sĩ trông trẻ hơn tuổi thật của mình, đôi mắt xanh sâu, khuôn mặt sáng sủa và tươi trẻ. Người hắn ta nhỏ và chắc chắn, và L tự hỏi rằng Crowley luyện tập hàng ngày vì hắn ta thích vậy, hay bởi hắn cần một vẻ ngoài ưa nhìn. L thích thú phân tích câu hỏi này cho tới lúc anh nhận ra rằng anh thực sự chẳng quan tâm, và quẳng suy nghĩ đó vào sọt rác.

Thực tế, L chỉ phân tích gã bác sĩ đó để làm xao nhãng mình. Tên thám tử không muốn nghĩ về những gì anh sẽ làm, và những gì anh có thể thấy trong vài phút nữa.

Nếu có phần nào của L, L – biểu tượng của Justice với chữ ‘J’ được viết hoa, cảm thấy được sự tội lỗi, nó sẽ sôi sục vì tình trạng bây giờ của Raito Yagami. Của Kira. Bởi L biết, dù cho có lời thú tội, dù cho có sự chấp nhận và có phần nào sám hối, và chắn chắn là dù có sự lưỡng lự trước quyết định giết L và Watari, Raito xứng đáng với cái án tử hình. Và phần nhân đạo hơn của L – người mà tin rằng ân xá đôi lúc được coi là song hành với công lí, người đã đập Raito với một cái gối và bảo cậu im mồm và ngủ đi khi Raito tỉnh dậy và lằng nhằng với L để tắt laptop đi – cũng biết rằng lẽ ra Raito phải chịu án tử hình, vì L đã hứa với cậu.

Nhưng…và đây, cả hai L đều bắt đầu vặn vẹo, L không muốn vậy. Phần logic hơn của L nói với anh rằng đó là vì Raito không xứng đáng với cái chết, bản án đó quá nhẹ nhàng với cậu ta. Còn phần kia của L, phần im lặng hơn, đã cứu Raito khỏi cái án chết chóc, bởi nó đã thấy Raito khi cậu chưa phải là Kira, và nó nhớ điều đó.

Và tên thám tử tin rằng vẫn còn có thể vớt vát được gì đó ở Raito.

L gần như thả ra tiếng gầm gừ đang sôi sục ở cổ họng. Khỉ thật, những sự yếu đuối này…nhưng cái chết là vô cực. Không có cái kết nào nằm ở cái chết, chỉ có nỗi đau.

L tin vào cả hai lí do đó, lí do hợp cả lí và tình.

Dù gì thì giờ anh cũng đang sắp sửa nhìn thấy hậu quả quyết định của anh. Anh đã trốn tránh điều này trong năm năm, từ khi anh nghe thấy tiếng kêu thét lạc giọng của Raito, trong khoảnh khắc cậu quay ngoắt sang màn hình của laptop tên thám tử, để nhìn vào biểu tượng ‘L’ trên màn hình. Vào lúc đó, tên thám tử nhìn thấy nỗi căm phẫn trong mắt Raito, và cả sự điên loạn, cùng với đáng sợ và…kinh hãi.

L cảm thấy hai vai mình cứng lại, và anh cứ mặc chúng như vậy. Anh cần làm vậy. Anh đáng lẽ ra phải làm điều này cách đây nhiều năm trước, và giờ anh thậm chí còn không rõ điều này là lợi ích của Raito hay là của anh.

L biết, rõ ràng, là phản ứng của anh đối với lời thú tội của Raito, phiên tòa, và quyết định cuối cùng, là phi logic. Anh biết anh không có quyền đau khổ thay cho mất mát của Raito, khi đó là anh, là người tuyên bố Raito phải rời đi. Nhưng một trong những khoảnh khắc chân thật, hiếm hoi nhất trong đời L là khi anh nói Raito rằng cậu là người bạn đầu tiên của anh. Và, dù có thích điều đó hay không, L đã từng cảm thấy động lòng khi Raito không thể viết tên anh vào Death Note. Tên anh, theo đúng nghĩa là thứ duy nhất cản trở Raito tiến tới nắm lấy quyền bá chủ thế giới này.

Về mặt logic, L dằn vặt bởi vẫn còn quá nhiều điều chưa được nói ra và chưa được giải đáp. Raito đã khai ra tất cả khi cậu ta đứng trước vành móng ngựa – tất cả nhưng trừ một điều: tại sao cậu ta lại thú nhận. Công tố viên hỏi cậu câu này hàng trăm lần, nhưng cậu ta giữ im lặng, dù có bị đe dọa thế nào. Raito đã mong chờ cái chết, tất nhiên, đang đến gần, vậy tại sao cậu ta lại ương ngạnh tới mức như vậy?

Bất ngờ, bác sĩ Crowley dừng lại trước một cánh cửa không đề tên và không cửa sổ. Hắn ấn bàn tay lên bộ giải mã, và L nghe tiếng chiếc cửa click một tiếng và mở khóa. Crowley lại kéo ra một vòng khóa khỏi túi và chọn lấy chiếc khóa bằng đồng, rồi ấn nó vào cái khóa và vặn chìa. L cảm thấy hồi hộp hơn bao giờ hết, và anh cố gắng đè nén cảm xúc đó vào tận cùng.

Dù vậy, Crowley chưa mở cửa; thay vì vậy, hắn quay sang L.

“Có một thông tin nữa anh nên biết trước khi nói chuyện với cậu ta,” hắn nói, và L lại thấy mình đang nghiến răng.

“Chuyện gì vậy ?” anh hỏi, cố gắng không nói bật lại.

“Light Yagami không nói gì hết,” Crowley nói vậy với anh, và L nghiêng đầu sang một bên.

“Xin lỗi ?” anh hỏi lại một cách lịch sự, tự hỏi rằng tên bác sĩ có ý ví von gì không.

“Cậu ta không nói,” Crowley lặp lại. “Cậu ta không mở miệng hai năm rồi, trừ những tiếng thét khi gặp ác mộng.”

“Điều đó có hay xảy ra không ?” L hỏi, não anh vẫn đang xử lí từng chút thông tin một.

“Vài lần mỗi tuần,” gã bác sĩ đáp, nhún vai để tỏ ra như thể điều đó không quan trọng. “Cậu ấy đã được tiêm thuốc sau đó, để nếp ngủ không bị xáo trộn.”

“Tôi hiểu,” L nói, “Và tại sao L không được thông báo về tình trạng này ?”

“Chúng ta không chắc nên nói thế nào về vấn đề này,” Crowley lại nói, và giọng hắn cũng tỏ ra không chắc chắn. Mặt hắn lộ rõ vẻ bối rối. “Chúng tôi không thể tìm ra lí do cho việc cậu ta từ chối mở lời, và chúng tôi muốn đợi cho tới khi phát hiện ra điều gì có thể giải đáp cho tình trạng này.”

L nghĩ đây là một lời nói dối, anh biết đây là một lời nói dối, nhưng anh không nói gì hơn.Nếu anh coi đây là một vấn đề nghiêm trọng sau khi nói chuyện với Raito, anh sẽ cho gã bác sĩ biết. Vì vậy tên thám tử chỉ gật đầu, và không bỏ lỡ chi tiết đôi vai tên bác sĩ giãn ra thoải mái khi hắn kéo cánh cửa mở ra.

Crowley cho L vào buồng giam, rồi đóng và chốt cửa lại sau đó. Họ đã nói về việc L sẽ phải ấn tay vào bộ giải mã trong phòng nếu như anh muốn ra khỏi căn phòng.

L đứng trong buồng giam nhỏ, đôi mắt mở lớn nhìn mọi thứ xung quanh – cái bồn cầu, bồn rửa, và một chỗ tắm trong góc, những bức tường không được sơn mà bị cào xước và bôi lên bởi thứ gì mà chỉ Chúa-mới-biết (máu, L nghĩ vậy) ở một vài chỗ, nó đầy mùi người, không phải là một mùi dễ chịu, mà là một mùi ngột ngạt – trước khi anh cho phép mình di chuyển mắt tới chiếc giường nhỏ và khó chịu ở một góc kia của phòng.

Raito Yagami đang ngồi trên giường, hai chân đan gập lại thành tư thế ngồi, và cậu vẫn chưa ngẩng đầu lên. L từ từ quan sát Raito một cách cẩn thận; cậu con trai- không, người đàn ông, giờ đây- co cứng và sầu thảm, không có ý quay đầu sang nhìn cánh cửa.

Tóc cậu ấy dài hơn, và L có thể thấy Raito đang giấu đôi mắt mình sau làn tóc mái; hai bàn tay đan vào nhau và đôi mắt đang nhìn chúng; ánh đèn sáng xanh khiến khuôn mặt cậu trông ốm và thật buồn tẻ, dù L cho rằng bình thường cậu ấy vẫn luôn như vậy. Dáng người cậu, nhỏ và gầy đi nhiều, đang khẽ run rẩy, và đôi môi cậu trắng bệch-hở hàm răng đang cắn lấy phần môi dưới, nhưng chút hành động đó cũng không đem lại chút màu sắc nào cho đôi môi tái nhợt ấy.

Trong khi L đang quan sát, lưỡi Raito thè ra và lướt qua môi một lượt trước khi răng lại cắn xuống, đủ mạnh để ứa máu, và L tự hỏi Raito nghĩ L là ai, mà lại hành xử thế này.

Hay đây là cách cậu ấy hành xử, với bất cứ ai vào đây.

L ngạc nhiên khi nhìn thấy hai cố tay bị xích lại bằng một đoạn xích dài khoảng sáu tới bảy inches. Chúng khá gần nhau, nhưng L có thể nhìn thấy những vệt sẹo mờ hồng hồng, và cả một số chỗ đóng vẩy xung quanh, có vẻ như cậu ấy đã từng thử chiếc xích.

Raito không có vẻ gì là hứng thú nhìn lên; khuôn mặt cậu trơ lì, đờ đẫn, hai vai co cứng lại, và bộ phận duy nhất không động đậy là đôi mắt cậu, dù L cũng không thể thấy rõ.

Anh muốn nhìn đôi mắt ấy, đôi mắt mà chưa bao giờ có thể ngăn được những cảm xúc, dù cậu có cố gắng giấu chúng đi thế nào. L muốn nhìn đôi mắt của Raito, không phải của Kira, và vì vậy, L cất lời.

“Bác sĩ của Raito-kun nói với tôi rằng cậu ấy có thói quen không nói gì,” L nói như vậy, và anh gần như hạnh phúc khi thấy đầu Raito lập tức ngẩng lên, đôi tay của cậu dừng lại và cậu nhìn chằm chằm vào L.

Đôi mắt, vô hồn, vẫn giữ lại chút ánh thoảng gì đó của sự nghi ngờ. Trong tất cả các bản báo cáo mà Crowley gửi cho tên thám tử, L chưa bao giờ thấy có mục ghi chú rằng Raito gặp ảo ảnh, nhưng đó là hai năm trước, và có thể bây giờ cậu ấy đã khác.

“Tôi không phải là một ảo ảnh, Raito-kun,” L nhẹ nhàng nói. Raito gật đầu lặng lẽ – cậu ấy biết.

Tốt. Ít nhất thì cậu ấy đang phản ứng lại bằng ngôn ngữ cơ thể. Nhưng vẫn chưa đủ. L không đi khắp trăm dặm, anh không đi trái lại với quyết định của mình, đi ngược lại xét xử và làm điều khiến anh – vẫn khiến anh – lo lắng và sợ hãi, chỉ để nhận được sự im lặng một cách bướng bỉnh của Raito.

Vì vậy mà L bắt đầu bước về phía Raito, và đôi mắt của cậu, gần như quá cỡ so với khuôn mặt hiện tại, liếc nhìn theo từng cử động của anh, khẽ xao động khi tên thám tử xích lại quá gần. Rất gần, L có thể nhìn thấy những vết bầm xước đang lành trên má Raito, và dưới cằm cậu, trên cổ cậu. Tay cậu chằng chịt những vết sẹo trông như những vệt móng tay, và đôi chân trần đỏ ửng vì lạnh. Chỉ có một vài dấu tích nhỏ mà L có thể nhìn thấy trên khuôn mặt Raito.

“Raito-kun đã không nói gì trong hai năm qua,” L nói. Đây không phải là một câu hỏi, nhưng Raito vẫn gật đầu. Cậu vẫn cắn môi, dù hai tay đã ngừng hoạt động. Đôi mắt của cậu lóe lên, mở to, nhưng L đã luôn có khả năng đọc suy nghĩ của Raito tốt hơn bất kì ai, và anh biết: Raito đang sợ.

“Raito-kun sẽ nói chuyện với tôi,” L lại nói tiếp. Lời nói của anh là một mệnh lệnh, và Raito co rúm mình lại khi cậu nghe thấy điều đó.

Họ nhìn nhau lâu tới mức L quên mất họ bắt đầu khi nào. Đôi mắt của Raito dần dần trở nên vô nghĩa với L, giống như lặp đi lặp lại một từ khiến cho nó không còn có nghĩa, nhưng L vẫn không quay đi.

Và rồi Raito hạ ánh mắt của mình xuống, và giấu chúng dưới mái tóc dài của mình. Và cậu nói, “Ừ.”

Giọng cậu khô khan và khản đặc. Nó nghe như tiếng lốp cao su quẹt trên đá sỏi, và L phải cố gắng lắm mới nghe được, kể cả trong cái im lặng tuyệt đối của buồng giam.

L bước thêm một bước nữa gần hơn tới cậu, hỏi câu hỏi đầu tiên lóe qua đầu anh. “Tại sao Raito không nói nữa ?”

Câu trả lời của Raito làm L ngạc nhiên. Cậu bắt đầu cười, và nó giống hệt như tiếng cười L đã nghe vào ngày cuối cùng của họ. Tiếng cười này, dù vậy, không thực sự có tiếng; nó chỉ là một thứ giống tiếng cười, nhưng đó là những thở không ra hơi và những tiếng khạc khản đặc. Cậu thở nặng nhọc, “Anh đang làm gì ở đây, L ?”

L không biết, vì vậy anh cũng chẳng định trả lời. “Tôi tin là tôi vừa hỏi một câu hỏi, Raito-kun.” thay vì trả lời anh nói vậy, và nụ cười của Raito lại được khoét sâu hơn. L muốn đấm cậu con trai, để hất nụ cười ấy ra khỏi mặt cậu ta, để anh có thể nhìn thấy mình Raito mà không phải là sự điên rồ của cậu ta, nhưng anh kiềm chế mình và chờ đợi câu trả lời của Raito.

“Họ không thể trả lời tôi,” cậu thầm thì, giọng nói bớt nghẹn lại khi cậu nói nhiều hơn. “Họ không thể trả lời câu hỏi của tôi và tôi cũng không thể trả lời được câu hỏi của tôi, vì vậy mà tôi dừng lại cho tới khi nào tôi có được câu trả lời.”

“Cậu đã có câu trả lời chưa ?” L hỏi.

Raito lại cười một cái. L nén một cơn rùng mình. “Chưa,” cậu đáp.

“Vậy tại sao cậu lại nói vào lúc này ?”

Cậu lại cười, dù L không chắc rằng cậu đã dừng lại từ đầu. “Anh đã nói,” cậu trả lời. “Anh đã thắng, và giờ anh đã nói trước.”

L hiểu phần nào câu trả lời của Raito. “Và câu hỏi mà Raito-kun vẫn chưa trả lời được là gì ?”

Raito chúi người ra phía trước, như thể đang hé mở một bí mật, và L cũng hướng về phía trước, cho tới khi khuôn mặt anh chỉ cách Raito một bước chân. Raito nhìn anh một hồi lâu, nụ cười điên rồ biến mất khỏi khuôn mặt cậu khi cậu thì thầm, “Tôi là gì ?” và rồi lại ngồi lại để đầu cậu ngửa ra bức tường phía sau và bật nảy nhẹ lên trước khi dừng nghỉ ở đó, đôi mắt vẫn nhìn xoáy vào L.

L xử lí câu trả lời, hay cũng là câu hỏi đó. “Ý Raito-kun là gì ?” anh hỏi.

“Tôi đã thua,” Raito nói, giọng cậu giờ đây chỉ thoảng qua như một hơi thở. “Giờ đây tôi không thể trở thành điều tôi muốn trở thành. Nhưng tôi đã chơi, và tôi đã gần thắng, nên lẽ ra tôi phải trở thành điều tôi muốn trở thành. Hơn là thứ mà họ nói tôi là. ”

“Họ nói cậu là gì ?” L hỏi.

“Kẻ giết người,” Raito thì thầm nhẹ nhàng, nhởn nhơ với từ ngữ như đang đùa giỡn với một thứ thuốc độc. “Thú vật. Hạ đẳng.”

“Raito-kun là một kẻ giết người,” L lạnh lùng nói.

Raito nhìn đi chỗ khác.

“Nhưng,” L tiếp tục. “Cậu ấy không phải là một con vật.” Raito nhìn lại, và trong đôi mắt cậu bây giờ không hẳn là hy vọng. Có phần nào gần giống, có thể, nhưng giấu kín.

“Cậu ấy cũng không phải là Chúa,” L nói, hoàn toàn đoán đúng những gì Raito đã nghĩ từ đầu.

“Vậy tôi là gì ?” Raito hỏi, và L cho rằng cậu cần câu trả lời này, và có thể cần nghe điều đó từ L.

“Người,” L nói, và Raito khẽ cử động. “Rất người. Rất thông minh, rất đồi bại, ảo tưởng, tuyệt vời. Nhưng dù gì thì vẫn là một con người.”

Raito không hé môi, nhưng cậu cúi người xuống, tay ôm lấy mình và bắt đầu run rẩy.

Khi gáy cậu lộ ra, L có thể thấy một vệt sẹo mảnh chạy dọc từ cuối hộp sọ qua chiếc áo thun màu xám.

Anh giơ tay ra và chạm vào nó, và phản ứng của Raito thật dữ dội; cậu giật mạnh thân mình và đẩy người lùi đập sát vào tường, đẩy đầu gối lên sát ngực và vòng hai tay xung quanh đầu gối, giữ chúng ở đó. Cậu không nói năng gì và chỉ nhìn L với đôi mắt sợ hãi.

“Vết sẹo đó từ đâu ra vậy ?” L hỏi, cho hai tay mình vào túi quần.

Dần dần, những ngón tay xương xẩu của Raito thả lỏng và cậu để hai tay mình thả thượt sang hai bên. “Một chiếc dao phẫu thuật,” cậu đáp, giọng lạnh lùng và đắn đo.

“Tại sao ?” L hỏi.

“Thể trạng của tôi khó mà tiêm truyền qua ven, và thường tôi từ chối uống thuốc, nên họ gắn cho tôi một thiết bị bằng điện vào gáy,” Raito giải thích. “Họ chỉ cần ấn một cái núi, và tôi sẽ ngủ.” Cậu lại mỉm cười lần nữa, và L thấy bụng mình quặn lại. Kích thích điện rất nguy hiểm và là hành động trái phép, đặc biệt chỉ dùng trong thử nghiệm.

“Cậu có bị họ hành hạ không ?” L hỏi.

Raito nhìn chằm chằm vào anh, rồi quay đầu sang nhìn bức tường đối diện. Đôi mắt cậu lại liếc sang nhìn L lần nữa, và cậu khúc khích. “Tại sao anh lại ở đây, L?” cậu hỏi lần nữa. “Anh đến kiểm tra tôi sao ? Để chắc chắn rằng tình trạng của tôi ổn ?”

Cậu dừng lại để cười to hơn với suy nghĩ của mình, nhưng trước khi L có thể trả lời, cậu tiếp tục. “Anh thực sự mong tôi sẽ tin điều đó ? Khi tôi cầu xin anh được chết, khi tôi từ bỏ lòng kiêu hãnh của tôi cho anh và cầu xin anh, quỳ gối một cách khốn kiếp để xin anh được chết, và anh từ chối tôi điều đó ?” Giọng cậu rung lên thành tiếng quát thất thanh khi cố gắng tiếp tục, nhưng lại bất ngờ đứt hơi cười quá mạnh để có thể nói.

L tiến về phía trước và nắm lấy hai vai cậu. “Raito, dừng lại đi,” tên thám tử nói, giọng anh đanh lại. Raito đẩy tay anh ra và chúi người về đằng trước, thở hồng hộc. L đứng thẳng dậy và nhìn trơ trơ khi Raito đang cố gắng vật lộn để điều khiển mình.

“Tên khốn,” Raito thở, hai bàn tay bám chặt lấy tấm chăn mỏng trên giường. “Tại sao ?” Từ ngữ biến thành một trò chơi và Raito thì thầm điều đó qua lại với L, vẫn rung lên bần bật từ cơn bộc phát, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ của mình.

“Tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao tại saotại saotại saotại sao-”

“Tôi tin rằng sẽ có khả năng Raito-kun sẽ có thể quay trở lại sau đợt điều trị,” L ngắt lời, bắt lấy suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu và lao theo cùng nó. “Tôi tin vào sự thay đổi,” Dù giọng anh không biểu lộ chút cảm xúc gì, bên trong anh đang run rẩy.

Raito cũng run rẩy. “Dối trá,” cậu rít lên, vẫn không ngẩng đầu lên. Cả người cậu ngã xuống và giờ cậu đang nằm trên giường, cong người lại.

“Tôi không nói dối, Raito-kun.”

“Anh luôn luôn nói dối, L. Đó là điều anh và tôi làm. Đó là điều mà tất cả chúng ta đều biết làm,” Raito tuyên bố.

“Tôi không nói dối, nhưng đó cũng không phải là lý do duy nhất tôi không cho phép có bản án tử hình,” L thừa nhận, và Raito chầm chậm quay đầu lại để đôi mắt cậu gặp đôi mắt L. Hai tay cậu bị khóa chặt trong chiếc còng trong khi cậu đang cố gắng xé chiếc chăn ra làm đôi.

“Tại sao ?” cậu đòi một câu trả lời, thở một hơi mạnh nữa.

“Raito-kun vẫn còn là một bí ẩn đối với tôi,” L nói, một cách dễ dàng, như thể nói sự thật về điều này sẽ không hại gì đến cậu ta. “Tại sao cậu ấy có thể đầu hàng, tại sao cậu ấy không thể đơn giản viết tên tôi là những câu hỏi mà tôi cần biết câu trả lời.”

Khóe miệng Raito nhếch lên khi cậu quay đầu lại và vùi mặt vào tấm đệm. “Anh giữ tôi còn sống, bởi vì anh còn tò mò,” cậu nói, giọng nói bị bịt kín lại trong khi cậu bắt đầu cười một cách câm lặng.

“Tại sao Raito-kun cười suốt vậy ?” L cuối cùng cũng hỏi, cảm thấy ớn lạnh vì tiếng cười điên rồ vang vọng xung quanh anh.

“Bởi vì mọi thứ quá đỗi hài hước,” Raito nói, dù điều đó chẳng giải thích điều gì. Tiếng cười của cậu át đi những gì cậu cố gắng giải thích, và L sợ rằng cậu sẽ cười đến chết, vì người cậu đang run rẩy dữ dội trên chiếc giường nhỏ. Một lần nữa, L bước lên phía trước, lần này quỳ trên chiếc giường, tên thám tử kéo Raito-ngồi dậy và lắc người cậu.

“Dừng lại,” anh ra lệnh, và Raito thở gấp. Tiếng cười của cậu cuối cùng cũng ngớt lại cho tới khi cậu chỉ khúc khích một chút, vẫn mỉm cười với L.

“Anh muốn biết tại sao tôi không thể viết tên anh không, L Lawliet ?” cậu hỏi, và trong giây lát khi Raito bật ra tên thật của L, L có thể thấy Kira lóe qua đôi mắt của Raito, giận dữ, đau đớn, căm ghét và điên cuồng trong cách hoàn toàn khác với Raito bây giờ. “Tại sao tôi không thể trở thành Kira nữa ?”

L chỉ gật đầu, vẫn nắm lấy vai Raito, sợ rằng, nếu như anh không chạm vào cậu, Raito sẽ lại đổ sụp xuống và cười và cười to cho tới khi cậu ta chẳng còn gì ngoài tiếng cười gay gắt và một đống xương khô.

Shinigami, đầu anh tự động nghĩ đến mà không lường tới. Cậu ấy nghe thật giống-

Raito vẫn mỉm cười khi cậu hướng người về phía trước và ấn môi mình vào môi L; tạo chút áp lực lên tiếp xúc trong lành đó rồi kéo ra khỏi nụ hôn nhanh như vừa mới bắt đầu.

L nhìn, trong một lúc không thể suy nghĩ được gì. Các ngón tay của anh đang nắm lấy đôi vai xương xẩu của Raito giờ đây xiết chặt lại, móng tay ghì vào làn da nhợt nhạt.

“Đó là lí do tại sao,” Raito thầm thì. “Bởi vì chúa không xao động như tôi. Họ không muốn thứ tôi muốn. Tôi không phải là một vị chúa, và nếu tôi không phải, thì tôi không thể trở thành Kira. Kira vẫn đúng. Hắn vẫn luôn đúng và hắn sẽ luôn luôn đúng. Nhưng tôi không phải là hắn.”

“Và bởi vậy, cậu xứng đáng cái chết ?” L hạ giọng.

“Vì muốn thứ mà tôi không bao giờ có thể có,” Raito trả lời, và trong lúc đó, cậu trông quá thật, quá tỉnh táo, hướng cái nhìn ngột ngạt vào L chỉ cách có vài inches. “Vì giả vờ trở thành điều mà tôi sẽ không bao giờ trở thành được.”

L nhìn vào đôi mắt nâu bằng vàng ấy – chúng quen thuộc tới mức đau lòng và khác lạ tới mức kinh sợ. Anh không thể nhìn chỗ nào khác, anh thậm chí còn không thể thả hai bàn tay đang nắm chặt vai Raito ra. Anh đang tê cứng người lại và bất ngờ dấy lên một mong muốn giúp Raito. “Tôi tin cậu đang phải chịu đựng điều đó trong suốt năm năm qua,” anh cuối cùng cũng nói, trong hơi thở nhẹ.

Raito cười, nhưng đó là một nụ cười ngắn ngủi và cay đắng hơn là điên cuồng. “Ồ đúng vậy,” cậu cũng thì thầm lại, và L cảm thấy cơn ớn lạnh chạy dọc khắp người. “Sẽ là đủ khi nếm vị đắng của thất bại hàng ngày, khi cảm thấy cơn tuyệt vọng xung quanh cổ và đè nặng trên lồng ngực, khiến cho từng hơi thở khó chọc, nhưng sự trừng phạt dành cho tôi bây giờ đã đi xa hơn những thứ đó nhiều.”

L đưa một tay nâng lấy khuôn mặt của Raito, để tay kia trên vai cậu, và Raito không kháng cự, không màng nhìn đi chỗ khác ngoài L. “Raito-kun,” anh nói nhỏ, “Tôi muốn cậu nói cho tôi tất cả những gì cậu có thể nhớ hoặc có thể nói về sự trừng phạt này của cậu.”

————————————————————————————————————————-

T/N: Post dài mừng sinh nhật !!!!!

 

One thought on “[Death Note fanfic]Asylum – Chapter 2: Convergence.

  1. fic hay quá đi, nàng cũng djch hay nữa! dù đau lòng quá….. sinh nhật nàng 20/7 àh? xD giờ tháng 9 òy, chúc mừng sinh nhật hơi muộn ha xD tiếp tục nha nàng, dịch đến chap cuối nhé, đừng bỏ rơi con nó nàng nhé~ (bà tác giả vẫn chưa fin, lại thấy đau lòng nữa)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s